Thở đi nhẹ một kiếp người, vui đi để có nụ cười thênh thang!

Ảnh

TRƯỜNG ĐẠI HỌC NGOẠI NGỮ-TIN HỌC TPHCM

     KHOA QUAN HỆ QUỐC TẾ

“CHUYN XE N CƯỜI”

CHƯƠNG TRÌNH T THIĐẾN 2 TNH BÌNH PHƯỚC, ĐĂK NÔNG

 I.     Ý TƯỞNG:

  • Tháng 6 – tháng của thiếu nhi, là thời gian mà trẻ em trên mọi miền đất nước đều háo hức mong chờ. Các em được vui chơi thỏa thích cùng gia đình, bạn bè trong những ngày hè, được nhận những món quà yêu thích trong ngày 1/6. Dù vậy, ở đâu đó trên những miền quê nghèo, các em vẫn phải ước ao những niềm vui giản dị như các bạn bè cùng trang lứa khác.
  • Cùng cảm thông với nhiều hoàn cảnh khó khăn, Đội PR Shine, được sự hướng dẫn của thầy trưởng khoa Vũ Quốc Anh, Khoa Quan hệ Quốc Tế, kết hợp với Chi Hội Từ Thiện Trái Tim Vàng và các địa phương tổ chức chuyến đi từ thiện mang tên “ Chuyến xe nụ cười” về 2 tỉnh Bình Phước, Đăk Nông tặng 400 phần quà và tổ chức khám bệnh cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn tại 2 tỉnh trên.
  • Sau chuyến đi, đội PR Shine sẽ ra mắt bức tranh nụ cười như là một món quà dành tặng cho những trái tim luôn hướng về trẻ em.

II.  KHÁI QUÁT NỘI DUNG:

  • Chương trình: “CHUYẾN XE NỤ CƯỜI”
  • Thể loại: Từ thiện
  • Thời gian: 26/05/2012 đến 27/05/2012
  • Địa điểm: 2  tỉnh Bình Phước, Đăk Nông
  • Đối tượng nhận quà: 400 trẻ em ở 2 tỉnh Bình Phước, Đăk Nông
  • Số lượng người tham gia: 30 người
  • Phương tiện di chuyển: xe du lịch
  • Dự kiến chi phí tài trợ: 100.000.000 VNĐ

III.         Ý NGHĨA:

  • Chương trình trao các phần quà cho các em nhỏ khó khăn ở 2 tỉnh Bình Phước và Đăk Nông và cùng với đội ngũ bác sĩ , y tá tình nguyện khám bệnh miễn phí cho trẻ em. Qua đó mang lại niềm vui cho các em, động viên các em vượt qua khó khăn
  • Thông qua chương trình này, các đơn vị tài trợ cũng có dịp thể hiện tinh thần vì cộng đồng , và đây cũng là dịp để nâng cao văn hóa doanh nghiệp.

IV.          MỤC ĐÍCH – SỨ MẠNG:

         1. Mục đích:

  • Chuyến đi mang lại nhiều phần quà cho các trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.
  • Khám chữa bệnh cho các em
  • Đóng góp công sức cho cộng đồng, xã hội.

       2. Sứ mạng:

  • Chuẩn bị một chuyến đi an toàn, hiệu quả trong suốt những con đường , những nơi đặt chân đến.
  • Đem đến những niềm vui cho các em nhỏ nhân dịp tháng thiếu nhi
  • Làm việc có ích cho xã hội, cộng đồng.
  • Tăng ý thức phòng tránh bệnh cho trẻ em trong gia đình.

V.   THỜI GIAN – ĐỊA ĐIỂM:

  1. Thời gian:  26/05/2012-27/05/2012.
  2. Địa điểm: 2 tỉnh Bình Phước, Đăk Nông.

VI.          BAN TỔ CHỨC:
       1.     Đơn vị tổ chức:

  • Khoa Quan Hệ Quốc Tế – Trường HUFLIT.
  • Chi Hội Từ Thiện Trái Tim Vàng.

       2.     Ban cố vấn:

  •  Thầy Vũ Quốc Anh – Trưởng Khoa Quan Hệ Quốc Tế – Trường HUFLIT.
  •  Ông Nguyễn Đình Hậu, Đại diện Chi Hội Từ Thiện Trái Tim Vàng.

       3.     Đơn vị thực hiện:  ĐộiPR SHINE

VII.       ĐỐI TƯỢNG KHÁCH MỜI
       1.     Đại diện địa phương
       2.     Đại diện giới truyền thông
       3.     Đại diện doanh nghiệp

 

VIII. NỘI DUNG CHƯƠNG TRÌNH

 

Ngày

Thời gian

Địa điểm

Hoạt động

26/5/2012

9:00 – 12:00

Bình Phước

- Khám bệnh cho trẻ em- Tạo sân chơi cho các em vui chơi- Tặng quà cho các em

12:00 – 18:00

Bình Phước

Sinh hoạt đồng đội

19:00 – 21:00

Bình Phước

Sinh hoạt với người dân địa phương

Ngày 27/5/2012

9: 00 – 12:00

Đăk Nông

- Khám bệnh cho trẻ em- Tạo sân chơi cho các em vui chơi- Tặng quà cho các em

 

IX.          BẢNG DỰ TRÙ KINH PHÍ:

STT

DANH MỤC

SỐ LƯỢNG

ĐVT

ĐƠN GIÁ

THÀNH TIỀN

1

Banner

3

Cái

150.000đ

450.000

2

Standee

1

Cái

300.000đ

300.000

3

In hình ảnh

200

Tấm

3.000đ

600.000

4

chi phí liên hệ với địa phương

2

địa điểm

1.000.000

2.000.000

5

Phông nền cho bức tranh

1

cái

800.000

800.000

6

quà tặng từ thiện cho trẻ em

400

Phần

200.000

80.000.000

7

Phương tiện đi lại:
- Xe du lịch
-Xe tải nhỏ chở hàng

11

Chiếc

7.000.000
5.000.000

7.000.000
5.000.000

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Anh Văn Hải Thi là sinh viên Đại học Y khoa Cần Thơ. Để nuôi anh ăn học, mẹ anh đã cầm cố 5 công đất ruộng. Không đủ, cô em gái  kế đang là học sinh giỏi của huyện phải nghỉ học để đi may gia công phụ anh ăn học. Vẫn không đủ, hai năm sau đứa em út Văn Thị Lĩnh đang là học sinh giỏi lớp 9 của huyện cũng nghỉ học dồn sức cho anh. Lĩnh đã khóc 13 ngày.

Người ta nói sau mỗi thành công của người đàn ông có bóng dáng của người phụ nữ. Sau thành công của người bác sĩ trẻ này có mồ hôi và nước mắt của ít nhất là 3 người phụ nữ. Tới đây, nếu mất mùa, cha mẹ của anh sẽ đóng cửa ra thành phố làm thuê, bằng mọi giá phải cho anh học xong Y khoa. Mẹ anh theo “thuyết” gà mái nuôi con: “Chịu khó bới tìm thì bao nhiêu con cũng nuôi được”. “Thuyết” gà mái nuôi con thật cảm động nhưng nghe sao mà xót xa! Hết là thân cò lặn lội mò cua bắt ốc lại đến thân gà bới tìm con giun cái dế. Có một bài học thuộc lòng từ bé mà ta không sao quên được. “Mẹ tôi người mẹ Việt Nam/ Hy sinh chịu đựng muôn vàn khó khăn…”.

Tôi cũng có một người mẹ. Ngày tôi còn bé, mẹ không bao giờ cho tôi uống nước trong bóng tối. Vì như thế sẽ học dốt. Mẹ sợ con mẹ học dốt hay đó chỉ là một cách nói cho dễ hiểu để con mẹ luôn biết rèn luyện từng nết ăn nết ở, luôn hướng tới một nhân cách đàng hoàng, quang minh chính đại? Còn mẹ, còn các chị, các em gái luôn nhận về mình những thua thiệt, những hy sinh chịu đựng. Con cò mà đi ăn đêm/ Đậu phải cành mềm lộn cổ xuống ao. Khuyên con uống sáng còn mẹ thì chẳng nề hà đi mò cua bắt ốc đêm đêm. Để đến khi sắp bị xáo măng thì cũng chỉ một lòng nghĩ đến con, van xin đừng làm đau lòng cò con.

Những chàng trai, những con cò con ơi! Ai sẽ về với mẹ, ai sẽ về lại với mảnh đất một thời mẹ bươi tìm thức ăn nuôi mình? Trong mỗi người đàn ông Việt Nam đều có một ông quan ngự trị. Hỡi những ông quan thành đạt, những ông quan có nghĩ đến cách làm tan biến được những phận cò, có làm cho mẹ ta chị ta em ta thực sự là người, có làm cho quê mình hết nghèo hết khổ? Hay là “quê hương biết mấy thương yêu/ Vừa về buổi sớm buổi chiều đi ngay…” ?

Huyền Trân Công Chúa là con gái thượng hoàng Trần Nhân Tông (em vua Anh Tông). Năm 1306, vua cha đem gả cho vua Chămpa là Chế Mân để đổi lấy 2 châu Ô, Lý (tức đất Quảng Trị, Thừa Thiên ngày nay). Huyền Trân Công Chúa về Chămpa được phong hoàng hậu. Sau khi Chế Mân chết, theo tục lệ bà cũng bị hoả táng theo. Vua Trần liền sai quan thượng thư tả bộc xạ Trần Khắc Chung sang Chămpa lập cách đưa bà về nước, thoát khỏi cái chết tuẫn táng trên hoả đàn. Giai thoại kể về mối tình Trần Khắc Chung và Công chúa Huyền Trân rất hay.

“Con cò đi đón cơn mưa/ Tối tăm mù mịt ai đưa cò về…”  Trong lịch sử 4000 năm, con cò Huyền Trân Công Chúa đã được đón về.

Đoàn Công Lê Huy ( Báo Hoa Học Trò )

 

Quán cháo trắng của Giới Sân là tập sách thuộc vào hàng bestseller tại Trung Quốc hiện nay. Tác giả của nó là một “tiểu tăng” tên “Giới Sân”, mà cho đến nay, qua nhiều nỗ lực liên lạc và tìm hiểu, vẫn không ai biết đích thực chú là ai, và tên thực của chú là gì?

Sư phụ của chúng tôi nhận vài vị đệ tử tại gia, trong đó có vị gọi là Giới Yên (có nghĩa là cấm hút thuốc); pháp danh này là do người đó yêu cầu, lý do đơn giản là vị này muốn chính mình ngăn ngừa việc hút thuốc.

Họ tên chỉ là để phân biệt người này với người kia, cùng một tên gọi chưa chắc chỉ một người, tên gọi không giống cũng chưa chắc là hai người. Người gọi Giới Yên, vẫn có thể ngăn ngừa tham, sân, si.

Giới Yên buôn bán bất động sản ở Thượng Hải, mỗi năm anh đều đến chùa vài lần. Vài năm gần đây, mỗi lần anh ấy ghé chùa đều cười thiệt tươi. Sư phụ Trí Duyên bảo chúng tôi, đó là hiệu quả của việc tu hành, sau khi tu hành lãnh ngộ, Phật pháp thâm nhập vào tâm linh, có thể khiến người tâm tình thư thái.

Ông chủ Tôn cho rằng anh Giới Yên vui như vậy vì giá đất gần đây tăng cao.

Hai tiểu sư đệ Giới Trần, Giới Si trong chùa rất thích anh Giới Yên. Mỗi lần anh ấy ghé thăm chùa đều mang rất nhiều thức ăn uống, cùng đồ chơi cho hai chú. Hai chú vừa nhìn thấy anh đến, liền tranh nhau đến lục cái túi xách. Sư phụ thường quở hai chú chẳng có lễ phép gì cả, nhưng anh không hề để ý, thường nhìn hai chú cười tươi, còn nói với hai chú đồ ăn để chỗ nào trong túi xách nữa.

Anh Giới Yên thích kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện xảy ra trên thành thị, anh nói anh sống ở Thượng Hải, là thành phố rất lớn, lớn hơn Trấn Diểu gấp mười lần, huynh đệ chúng tôi không biết là thật hay giả. Con người thường phản ứng việc mình chưa biết bằng cảm giác mới lạ và nghi ngờ. Lúc đó, các sư đệ đều tập trung lại nghe anh kể, đều cảm thấy rất thích thú. Tiểu cùng các sư đệ đi qua nơi xa nhất chỉ là vài thị trấn gần bên, nhưng vẫn cảm thấy anh Giới Yên nói hơi quá. Trong các thị trấn gần đây, Trấn Diểu là lớn nhất, ở thị trấn này mà đi hết một vòng, nhanh nhất cũng hết nửa giờ đồng hồ. Thượng Hải có quá nhiều điều mới lạ, anh nói nếu có dịp sẽ dẫn chúng tôi đi, nhưng rất tiếc sư phụ chưa chắc là đã cho phép. Anh còn rất thích phong cảnh gần chùa Thiên Minh, nói sơn thủy ở đây đặc biệt khiến người động tâm, không khí trong lành, dù rằng đến mùa hè tháng Sáu, trong núi cũng rất mát mẻ, bầu trời cũng xanh trong. Lần đó, sư phụ cũng đứng một bên, nói với anh rằng, khi trở lại Thượng Hải nhớ ngẩng đầu lên nhìn, sau đó kể lại xem anh đã nhìn thấy được gì. Trải qua một thời gian, anh từ Thượng Hải điện thoại kể với chúng tôi, sau khi anh đến Thượng Hai, vâng lời sư phụ dạy, ngẩng đầu lên nhìn, mới phát hiện bầu trời ở đó cũng xanh trong.

Sư phụ bảo: Mỗi người chúng ta thật ra đều đang sống dưới trời xanh, nếu bạn không cảm nhận được, là vì bạn chưa ngẩng đầu lên nhìn, chứ không phải là bầu trời không có màu xanh.

This gallery contains 9 photos.

Quán cháo trắng của Giới Sân là tập sách thuộc vào hàng bestseller tại Trung Quốc hiện nay. Tác giả của nó là một “tiểu tăng” tên “Giới Sân”, mà cho đến nay, qua nhiều nỗ lực liên lạc và tìm hiểu, vẫn không ai biết đích thực chú là ai, và tên thực của chú là gì?

Sư phụ Trí Huệ khi chưa xuất gia là một thầy giáo ngữ văn. Sau khi xuất gia, sư phụ mang đến chùa rất nhiều sách, đa số đều không phải kinh Phật. Những quyển sách đó chất đống dưới giường của tiểu. Sư phụ Trí Huệ sau khi vào chùa rất ít khi đụng đến sách này, lâu dần, quý sư phụ và các tiểu đều không nhớ sự tồn tại của nó.

Đống sách này không phải là không được chiếu cố; có một vài chú chuột hiếu học làm ổ trong đó, thường lật sách đọc. Buổi sáng sớm thức dậy, chiếc vớ thêm một lỗ to tướng, có thể là do các chú chuột chưa học đến phẩm lễ nghi cắn mất rồi. Có hôm, tiểu hỏi sư phụ Trí Huệ một câu. Sư phụ suy nghĩ rất lâu, chợt nhớ trong đống sách dưới gầm giường có đáp án. Tiểu kéo miếng trải giường qua một bên, thò đầu xem dưới giường, đưa tay rờ vào đống sách, bụi đóng một lớp trên sách bay tứ tung khiến mọi người chung quanh đều hắc xì. Bên tai nghe tiếng kêu sột soạt, có hai chú chuột gầy gò, nối đuôi nhau tẩu thoát khỏi phòng, chạy ra ngoài sân. Giới Ngạo giật thót cả người, liền sau đó nói đùa: “Hai chú chuột này mà ở chùa Bảo Quang, thì không đến nỗi gầy gò như vậy”. Đem từng đống sách dưới gầm giường ra phơi trước sân chùa, mấy huynh đệ chúng tôi bịt mũi, phủi bụi trần trên sách, lại bò trên đất, lật từng cuốn từng cuốn để tìm quyển sách mà sư phụ nói, cuối cùng tìm ra được, nhưng chỉ còn lại nửa quyển, nửa kia đã bị cắn nát, chắc chắn hai chú chuột gầy là thủ phạm.

Đem sách đưa cho sư phụ Trí Huệ, lật từng trang sách, đã không tìm thấy nội dung cần tìm. Giới Trần bất bình nói: “Mấy con chuột này thật quá đáng”. Rồi, chợt hắn nói một cách ngây thơ: “Nêu như sư phụ giảng kinh cho nó nghe, khiến nó sửa đổi tính nết là tốt rồi”.

Sư phụ Trí Huệ cười: “Giáo hóa những chú chuột này chỉ có Phật Tổ mới đầy đủ pháp lực, sư phụ không đủ khả năng đó. Nhưng xét cho cùng, hai chú chuột này cũng không có chỗ nào cần giáo hóa hết”. Giới Trần không hiểu: “Chuột trốn dưới gầm giường, cắn hư hết sách, tại sao không cần giáo hóa nó chứ?”.

Sư phụ dạy: “Trên giường là nhà của con, nhưng dưới gầm giường lại là nhà của chuột”.

Loài người thường cho rằng mình là nhân vật trung tâm, có quyền phán đoán sai trái, thậm chí còn cho rằng tất cả sự vật đều thuộc quyền sở hữu của mình, chưa bao giờ nghĩ rằng, vạn vật đều bình đẳng sở hữu. Nếu ai còn suy nghĩ như vậy, hãy nhớ rằng, bạn không có chút gì là đúng.

Quán cháo trắng của Giới Sân là tập sách thuộc vào hàng bestseller tại Trung Quốc hiện nay. Tác giả của nó là một “tiểu tăng” tên “Giới Sân”, mà cho đến nay, qua nhiều nỗ lực liên lạc và tìm hiểu, vẫn không ai biết đích thực chú là ai, và tên thực của chú là gì?

Chùa Thiên Minh chúng tôi tọa lạc trên núi Mao Sơn, bên trấn Diểu. Dưới núi không xa có cái ao sen. Khi mới vào chùa, Giới Sân thường cùng sư huynh sư đệ đến đó chơi. Trong chùa, Giới Sân thân với Giới Ngạo, hầu hết quý sư huynh cũng không lớn hơn Giới Sân bao nhiêu. Vài năm nay lại có thêm hai tiểu sư đệ Giới Si, Giới Trần. Giới Ngạo nhỏ hơn Giới Sân một tuổi nên là sư đệ của Giới Sân, nhưng hắn vào chùa từ nhỏ xíu. Sư phụ Trí Hằng phụ trách chăm sóc hắn từ bé. Chúng tôi có ba vị sư phụ, sư phụ Trí Duyên, Trí Hằng, Trí Huệ. Huynh đệ chúng tôi: tôi – Giới Sân, Giới Ngạo, Giới Si, Giới Trần…

Mỗi năm vào lúc trời nóng, hoa sen lại vươn lên, mọc đầy trong ao, ở đó có tiếng kêu của ếch nhái, của ve, vì trên vùng núi, nên thời tiết có vào hạ, ban đêm không khí vẫn mát mẻ. Nước trong ao tuy có nhiều khe núi chảy xuống, vẫn phải nhờ vào nước mưa. Lúc thời tiết nắng nóng, nước trong ao khô cạn, nhưng khi trời mưa nước lại tích đầy. Nước dưới ao không sạch lắm, sanh trưởng rất nhiều sinh vật. Đến mùa, lá sen phủ đầy mặt ao, từng đóa hoa thanh nhã điểm hồng trên nền nước, mùi hương thoang thoảng theo gió của núi rừng phảng phất bay, khiến người đứng hóng mát bên ao khó quên. Dưới tán lá sen, nhiều chú cá nhỏ vẫy bơi, nhiều chú chuồn chuồn chập chờn trên lá, khi gió thổi qua, chúng nó cũng dập dờn động đậy. Đợi cọng sen lớn, tôi và Giới Ngạo đến bên ao, bỏ dép, tuột xuống lớp bùn nhão nhoẹt khiến người dễ hụt chân, nhổ cọng sen lên đem về chùa.

Sau khi thấy cọng sen nhiều, tôi và Giới Ngạo đem cọng sen đến khe suối rửa. Dù nước ao có vẩn đục đến đâu, dù cọng sen có nhiều bùn đến đâu, những cọng sen này để bên khe suối rửa một chút là có thể dùng. Lấy cái dao nhỏ cạo đi lớp da mỏng màu đục la sẽ thấy màu trắng bên trong.

Dưới ao không chỉ có thực vật, mà còn có nhiều Ốc Sên sinh sống, lặng lẽ bám vào đáy ao. Ốc Sên có cái vỏ cứng bao bên ngoài và có cả cái nắp nhỏ che trước thân. So với cọng sen, xem ra Ốc Sên dễ chống lại sự xâm phạm của nước đục từ bên ngoài hơn. Nhưng có vài thí chủ bảo với chúng tôi rằng khi họ vớt Ốc Sên về, bỏ vào nước trong, chế ít dầu ăn vào nước, lúc sau, nước trong trở nên đục ngầu, vì Ốc Sên đã nhả bùn từ trong thân mình ra. Nên sư phụ nói, hoàn cảnh bên ngoài có ảnh hưởng đến sự vật, nhưng không phải là tuyệt đối. Như cọng sen trần giòn dễ gãy, ở trong bùn vẩn đục lại dễ dàng rửa sạch, còn Ốc Sên tuy có cái vỏ chắc chắn kiên cố, song bên trong dơ bẩn đến độ để trong nước sạch cũng khó tẩy rửa. Sen mãi là sen, bất luận là nơi nào cũng như vậy, không thể biến thành Ốc Sên.

Hôm nay em đã khóc, chỉ vì một “ai đó” không còn đứng bên em nữa. Ừ thì em cứ khóc đi, không cần phải giấu giếm cảm xúc thật của mình làm gì. Khi tình yêu không trọn, em cứ khóc đi cho thỏa những nổi buồn.

Cuộc sống vốn vô thường nên mọi vật rồi cũng có lúc đổi thay. Và con người cũng vậy. Có người đến, người đi, có người ở lại. Chắc rồi sẽ còn những gương mặt xa lạ trở nên quen thân, và biết đâu trong những gương mặt quen thân bây giờ cũng có ngày trở thành xa lạ ! Nhưng em biết đấy, dù thế nào anh cũng sẽ luôn ở bên em, vì đơn giản anh là anh trai của em mà. Và rộng hơn nữa, bên em còn có cả một Gia Đình yêu thương.

Em đã giấu ba mẹ về chuyện này ( nhưng lại tâm sự với anh, anh cảm ơn em đã tin tưởng ) nhưng thật ra Mẹ đã biết từ lâu rồi em à, không phải do anh “mách lẻo” đâu mà chính từ những thay đổi trong từng hành động, suy nghĩ của em kể từ ngày em bắt đầu “cảm nắng”, và vì Mẹ của mình là một người rất tinh tế và nhạy cảm nữa chứ, Mẹ yêu anh em mình đủ để Mẹ có thể biết được điều gì đang xảy đến với những đứa con của Mẹ đó em. Nhưng Mẹ vẫn giả vờ như không biết gì chỉ để lặng lẽ xem em sẽ cư xử như thế nào và đã trưởng thành hơn chưa.

Ảnh minh họa

Ngày hôm qua em khóc, anh đã rất . . . vui mừng vì từ đây anh có thêm một người em gái để vui đùa, “bắt nạt”. Nhưng hôm nay em khóc, anh đã buồn theo. Có lẽ Mẹ cũng vậy em à. Nhưng một lần nữa, Mẹ vẫn không phản ứng gì chỉ để em không phải áy náy vì đã giấu Mẹ một chuyện quan trọng như thế, Mẹ vẫn luôn ở bên em đấy . . .

Tình yêu đầu tiên và . . . tan vỡ. Anh biết đó là một cú sốc lớn với một người con gái hồn nhiên và luôn tin vào những điều tốt đẹp trong cuộc sống như em. Nhưng liệu rồi niềm tin ấy có bị lung lay? Anh không biết phải nói gì với em lúc này, anh chỉ có đôi vai này làm chỗ dựa cho em thôi, không êm lắm nhưng em có thể dựa đến bất cứ khi nào em muốn.

Em cứ khóc đi cho thỏa những nổi lòng. Rồi khi những giọt nước mắt được lau khô, anh mong em hãy đứng dậy và bước đi một cách mạnh mẽ, như trước kia, như chưa hề có cuộc chia tay nào cả. Vẫn biết là sẽ không dễ dàng gì và cũng cần một khoảng thời gian nào đó, nhưng anh tin em sẽ làm được, vì em không phải là một người yếu đuối, vì em không sinh ra để gục ngã phải không em gái ? Và vì những nổi đau sinh ra là để cho con người thêm mạnh mẽ nữa chứ ?

Đừng khóc nữa nhé em! 

Không còn “ai đó” nghĩa là từ đây, mỗi buổi sáng, không còn người tình nguyện chở em đi học nữa mà em phải tự thân vận động, đó lại là việc tốt vì giúp em rèn luyện sức khỏe.

Không còn “ai đó” nghĩa là, trong những chuyến xe buýt về sau, bên cạnh em không chỉ có một người mà chiếc ghế trống ấy được luân chuyển cho rất nhiều người, đó là cơ hội để em nở nụ cười và làm quen thêm nhiều bạn mới.

Không còn “ai đó” nghĩa là, từ nay em có nhiều thời gian hơn và “vô tư” hơn để có thể biết quan tâm, chăm sóc đến bạn bè, người thân – những người mà trước kia em “vô tình” bỏ rơi.

Không còn “ai đó” nhưng bên em lúc này là cả một tập thể em à, họ vẫn luôn bên em và dõi theo từng bước chân của em đó.

Không còn “ai đó” , ừ thì chỉ là một ai đó đơn lẻ thôi em nhỉ ?

Ngoài kia, trời đã sáng, nắng đã lên, anh lại thấy em trên những cuộc hành trình . . .

Hành trình mới!  

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

%d bloggers like this: